Havimec luôn đồng hành cùng bạn

NẾU BẠN CẢM THẤY … CUỘC SỐNG HIỆN TẠI KHÔNG ĐỦ HẠNH PHÚC, THÌ HÃY ĐỌC CÂU CHUYỆN NÀY !

          “Mẹ em làm việc ngoài đồng, từ trời sáng đến tối về nghỉ ngơi, cứ thế trôi qua tuổi 60”.
30 năm trước, cả làng đều làm nông, dựa vào trời kiếm ăn, cuộc sống rất khốn khó.
Mẹ đẻ em ra, mẹ bảo không nhớ ngày nào…
Ròng rã bao nhiêu năm hai mẹ con sống nương tựa vào nhau. Em đi làm mướn trên thành phố, gọi là đủ nuôi mẹ già.
            Tiền kiếm được đủ ăn, đủ có manh quần manh áo,…em mơ đến hạnh phúc gia đình. Tình cờ quen được cô ấy, là người em mong được ở cùng cả cuộc đời, …
Sinh được đứa con nhưng 2 đứa vẫn chưa đăng kí chính thức làm vợ chồng, cũng bởi vì ” nghèo thế, sống với nhau làm gì “

         Cô ấy không chấp nhận nghèo mãi, làm thuê làm mướn mãi như vậy. Đẻ con ra, lấy họ mẹ, mang về nhà ngoại nuôi chứ không cho em nhận con.

          “Nuôi nó ăn cơm no thì anh nuôi được, nhưng nuôi nó ăn học thì anh có nuôi được không ???”
         Đau xót cuộc đời một thằng đàn ông, sống trong cái nghèo cái hèn từ khi sinh ra, không có cha, chỉ có mẹ. Sống lương thiện, làm thuê làm mướn nhưng không thoát khỏi cái phận nghèo.

         Giờ không có con mà không được nhận. Chẳng lẽ, mãi không có nổi hạnh phúc như một người bình thường. Chẳng lẽ cuộc đời chẳng còn gì hơn nữa. Chẳng lẽ để mẹ khổ đến hết đời ???

         Đau đáu suy nghĩ phải thoát khỏi hoàn cảnh thực tại, phải vươn lên mà sống, phải thương mẹ, phải ít nhất là gửi đồng tiền sữa cho con. Giờ bất cứ ai cho em cơ hội, em sẽ làm, bất chấp làm, nhất định làm.

                             Hình ảnh anh trước khi bay sang làm việc tại Đài Loan

         Đi nước ngoài? Không dám nghĩ đến. Một chữ bẻ đôi không biết. Cũng đã đăng kí để tư vấn rồi nhưng nghe đến phí lại lùi bước. Giờ lấy đâu ra 120 triệu để đi. Bên môi giới cứ gõ vào đầu mỗi ngày ” thế anh có muốn nghèo suốt kiếp không anh “. ” Sức lao động anh có, mục tiêu anh có, mẹ già anh có, con thơ anh có, mà anh không đi, thì anh nuôi người nhà anh kiểu gì?”.

         Suy nghĩ vắt óc gần một tháng, rồi quyết đem sổ đỏ đi cắm, hỏi tư vấn kĩ càng về thủ tục vay vốn, vậy là đi Đài Loan mà trong tay chỉ có 3 triệu tiền ăn, còn lại là vay ngân hàng và vay vốn hoàn toàn. Sự mạo hiểm to lớn nhất cuộc đời. Trời thương, đi làm 3 năm bên Đài, 1 năm tăng ca ít, nhưng có 2 năm tăng ca nhiều, bù đi đắp lại, trả nợ hết tất cả, còn 170 triệu. Về được ôm con, sửa cho mẹ cái nhà. Cho con được 20 triệu, cảm giác lần đầu từ thằng vô dụng thành một người bố. Tiếp tục 3 năm tại Đài Loan, rốt cục cũng đã 37 tuổi. Giờ tiền có một chút nhưng gia đình thì không. Thèm cái cảm giác vợ con quá mà chưa biết phải làm thế nào. Dù sao cũng nhờ sự mạo hiểm, mà giờ có tư cách làm bố, được chăm con và gửi tiền cho con, và báo hiếu mẹ.

          Ngày xưa nhờ cái câu ” anh không đi thì anh nuôi được ai? ” đã thức tỉnh tôi. Cảm ơn em Trang!

TƯ VẤN VIÊN ĐÀO TRANG – LIÊN HỆ NGAY 0972142966

Tin liên quan

Với đội ngũ nhân viên chuyên nghiệp - chúng tôi luôn sẵn sàng tư vấn và phục vụ khách hàng

Gọi ngay để được tư vấn : 0859.555.688